About time

Sau khi viết bài đầu tiên trên blog – About me, mình thật sự không định viết gì nữa… cho đến ngày hôm nay.

Mình không biết từ bao giờ bản thân bị ám ảnh về THỜI GIAN. Đến độ có đợt mình dành cả một ngày tìm kiếm và xem rất nhiều phim có từ khóa “THỜI GIAN”. Mình cày hết phim này đến phim khác, cuối cùng gặp được một phim mà nhiều ngày sau đó, mình xem đi xem lại cả trăm lần, để hiểu và thấm cho bằng được ý nghĩa của nó. Bộ phim ấy tên là About time.

Đồng hồ quả lắc mỗi một tiếng sẽ đánh chuông vang vọng báo hiệu giờ mới, tiếng chuông của nó rất lạ, thường làm người ta nổi cả da gà. Cảm giác của mình mỗi lần xem About time cũng y như vậy. Cứ như một tiếng chuông trong tâm vọng ra, thôi thúc bản thân soi thấu lại những hành vi, thói quen và cuộc sống hiện tại. Liệu đã ổn chưa, có gì sai, đang đi hướng nào, đúng chưa, cần sửa không?

Nhân vật chính của About time có một khả năng rất đặc biệt. Toàn bộ đàn ông trong nhà anh, từ cụ cho đến ông, đến bố đều có thể du hành thời gian, quay lại thời điểm bất kỳ trong quá khứ. Nhờ năng lực đặc biệt này mà anh sửa được những sai lầm chỉ bằng một cái nắm tay. Đối với mình, anh có 3 lần du hành đáng giá nhất:

Lần thứ nhất, vì giúp ông chú mà sđt người con gái anh thích (nhưng mới chỉ gặp đúng một lần) bị biến mất. Anh quay ngược thời gian, tìm mọi cách gặp lại người con gái này. Và điều gì đến đã đến, bằng một vài lần “quay lại” thời gian nữa, anh đã tán đổ và cưới cô gái này.

Lần thứ hai, là lần cuối cùng anh được gặp bố. Hai bố con đã cùng nhau quay lại thời điểm khi anh còn nhỏ, chạy nhảy dọc bờ biển và trò chuyện cùng nhau. Tình cảm giữa bố và con trai, thật khó tả nhưng rất thiêng liêng.

Bố anh chỉ cho anh bí quyết sống “tràn đầy” mà ông đã từng áp dụng, đấy là sống một ngày hai lần. Vậy là khi một ngày sắp trôi qua, anh quay ngược lại buổi sáng hôm đấy và sống thêm lần nữa, tận hưởng nó theo một phong cách mới, vui tươi hạnh phúc.

Rồi lần thứ 3 xuất hiện, nó không có gì đặc biệt, chỉ như bao lần “sống lần hai” thôi, nhưng cũng là lần cuối cùng anh du hành thời gian, vì anh đã tìm ra phiên bản SỐNG mới. Anh quyết định không bao giờ sống “2 lần 1 ngày” nữa, mà sẽ sống mỗi ngày đều hạnh phúc như ĐÃ TỪNG ĐƯỢC SỐNG rất nhiều lần rồi.

Đối với mình, bộ phim nhẹ nhàng nhưng vô cùng, vô cùng sâu lắng.

Không phải cứ sống dài, sống nhiều, sống không mắc sai lầm là hạnh phúc. Mà phải sống mỗi ngày bằng tất cả niềm đam mê, sự chân thành, lòng nhân từ, hạnh phúc sẽ xuất hiện. Đơn giản thế thôi, mà có khi mất cả cuộc đời mới hiểu được, phải không?…

About me

Xin chào, mình là Bống.
Bống là tên gọi ở nhà thôi, tên thật của mình là Phương.

Mình yêu thích công nghệ, giáo dục và luôn bị ám ảnh bởi câu hỏi “làm sao để biến cuộc sống của loài người trở nên tốt đẹp hơn?” (Trước mình có mong muốn được cống hiến, thay đổi cuộc sống của loài người trở nên tốt đẹp. Nhưng khi trưởng thành hơn, mình muốn không chỉ loài người mà động vật, cỏ cây cũng được hưởng điều đó).

Mình ước mơ lập được một công ty mà ở đó luôn luôn tràn đầy sức sống và niềm vui. Tại đây sẽ không có giới hạn cho trí tưởng tượng, cũng không có chỗ cho sự hài lòng. Đó phải là một nơi mà mọi người đều nỗ lực hết mình mỗi phút, thỏa sức sáng tạo mỗi giây, và hạnh phúc ngập tràn mỗi tích tắc.

Nhiều khi thấy mình kém cỏi, nhỏ bé lắm và ước mơ thì ngày càng xa. Nhưng đã là ước mơ thì phải nuôi dưỡng. Vì mình tin muốn thổi bùng một ngọn lửa to, ít nhất phải giữ được ngọn lửa nhỏ đã, và ngọn lửa ấy là khát khao, là hy vọng, là niềm tin.

Mình hôm nay có thể thất bại thảm hại, yếu kém nhiều mặt nhưng mình nhất định sẽ giữ mãi tinh thần “Excelsior!” – không ngừng vươn lên, không ngừng cố gắng.

20, 30, 40, hay 50 tuổi… không quan trọng. Mình sẽ mãi tin và chắc chắn một ngày khối óc này, đôi bàn tay này sẽ dựng xây nên một đội ngũ xuất chúng, với lý tưởng cao đẹp và quyết tâm mãnh liệt nhất.

Được làm việc bằng tất cả đam mê là một niềm vui lớn.
Được làm việc bằng tất cả đam mê, trong cùng một tập thể, hướng tới một sứ mệnh không thể, là một niềm hạnh phúc.